IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
  • Trường ai hok biết
phale_gk (710)
minie mouse (498)
pE"pj_missyou (489)
ca^u.ut'L-¶-¶-¶ (369)
N.a2 (346)
Admin (315)
kisu (314)
Phale_langtu (231)
¶-¶oan§TuBuon§Bin¶-¶07 (206)
lelui (167)
Chào mừng bạn đến với A2 prồ

Share | 
 

 Hạt giống tâm hồn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nhokkho_dangyeu
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 44
Join date : 25/10/2009
Age : 22
Đến từ : ngôi nhà a2

Bài gửiTiêu đề: Hạt giống tâm hồn   Fri Feb 25, 2011 9:13 am

Mẹ và cuộc hành trình của bạn

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.
Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.
Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.
Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.
Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.
Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.
Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên:” Con không đi”
Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.
Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.
Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.
Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.
Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.
Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm. Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp:” Đó không phải là chuyện của mẹ”.
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời :” Con không muốn giống mẹ”.
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.
Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu:” Con xin mẹ đấy”.
Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.
Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời:” Con thật sự bận mẹ ạ”.
Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài :” Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.
Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”
Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hay trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!
Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???”.
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.
Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người





Chữ ký của nhokkho_dangyeu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhokkho_dangyeu
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 44
Join date : 25/10/2009
Age : 22
Đến từ : ngôi nhà a2

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Feb 25, 2011 9:15 am

Thư bố gửi con gái

Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa.

Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.

Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả hai chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.

Con có thể phải lòng một người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau.

Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con - con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn"? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn một chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.
Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là hai người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy.

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

Bố chúc con sẽ nhận được một lời tỏ tình không lãng mạn : " Anh yêu em , như em vẫn vậy "





Chữ ký của nhokkho_dangyeu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhokkho_dangyeu
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 44
Join date : 25/10/2009
Age : 22
Đến từ : ngôi nhà a2

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Feb 25, 2011 9:17 am

Người thầy và những tờ tiền cũ

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó...

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể".

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học "nhân-lễ-nghĩa" của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là "bí kíp" rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã...".

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh... Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: "Thầy ơi... sao không đợi con về...!?". Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...





Chữ ký của nhokkho_dangyeu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhokkho_dangyeu
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 44
Join date : 25/10/2009
Age : 22
Đến từ : ngôi nhà a2

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Feb 25, 2011 9:19 am

Có một ngày...
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự rang buộc một tâm hồn.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không có nghiã là bình yên.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp.
Và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sang, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy, cố chấp của trẻ thơ.
Có ai đi không vấp ngã một đôi lần.
Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây – trên con đường đã chọn của những ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
Bạn hãy cho đi đừng tiếc nuối, níu kéo. Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ?
Và hãy giữ lại những điều tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn mòn mỏi đợi chờ ai mang đến.
Và bạn nhận ra rằng mình đã vượt qua.
Cuộc sống sẽ them phần ý nghĩa
Tự do mơ về những điều sẽ đến
Ngước mắt vượt qua khung cửa sổ - ngắm nhìn các vì sao
Cảm nhận thật rằng bạn đang sống
Bản lĩnh, mạnh mẽ và xứng đáng
Dù bất kỳ điều gì xảy ra
Tất cả là bắt đầu , với tất cả những gì vốn có
Chờ đón bạn phía truớc.
Trong ánh mắt lấp lánh niềm tin
Của ngày mới mang đến.





Chữ ký của nhokkho_dangyeu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhokkho_dangyeu
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 44
Join date : 25/10/2009
Age : 22
Đến từ : ngôi nhà a2

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Feb 25, 2011 9:23 am

Vết sẹo

TTO - Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau.

Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Không ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một cô gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Ngay cả mẹ cũng cho rằng chị tôi mới là đứa con gái xinh của bà.

Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi ấy, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: ”Con luôn là đứa con xinh xắn của ba cho dù người khác không nghĩ thế”!

Vâng, tai tôi đã như điếc trước bao lời nhạo báng của lũ bạn cùng lớp. Mắt tôi giả vờ không nhận ra mình khác các bạn như thế nào. Tôi buộc mình không được soi gương. Trong một nền văn hoá mà cái đẹp ngự trị thì ai mà thèm để ý đến đứa con gái xấu xí như tôi. Vết sẹo bên má dìm tôi vào nỗi đau khôn cùng. Tôi nhốt mình trong phòng mặc cho nước mắt tủi hờn lăn dài mỗi khi cả nhà ngồi xem chương trình về sắc đẹp. Dần dà, tôi tập làm quen với sự thật.

Nếu mình không có diễm phúc làm một người con gái xinh xắn, thì ít ra tôi cũng có thể ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc được uốn xoăn hiện đại, cặp kính sát tròng thay cho hai gọng kính cận dày cộm. Tôi chịu khó trang điểm bằng cách quan sát những người phụ nữ xung quanh, vận trang phục phù hợp. Giờ đây, tôi sắp kết hôn. Vết sẹo ấy, một lần nữa lại hiện ra như một thách thức trước cuộc sống mới.

“Dĩ nhiên, thưa ông. Tôi không phải là một người mẫu”, tôi trả lời với giọng phẫn nộ.

Vị bác sĩ thẩm mỹ hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi trìu mến. “Thế thì tại sao cô lại lo lắng về vết sẹo đến thế? Nếu không có lý do nghề nghiệp buộc cô phải tẩy sẹo thì điều gì khiến cô đến đây?”.

Bất giác, vị bác sĩ như đại diện cho tất cả những người đàn ông tôi từng gặp, những người đã từng chế nhạo, giễu cợt và ruồng bỏ tôi, phản bội tôi. Theo thói quen, tôi lại sờ tay lên má. Vết sẹo vẫn hằn trên mặt. Nó như nhắc tôi rằng ngươi là một cô gái xấu. Tự dưng mắt tôi đỏ hoe, cay xè. Người bác sĩ kéo ghế đến bên tôi, ôn tồn bảo:

“Để tôi nói cho biết tôi nhìn thấy gì ở người đối diện. Một cô gái xinh xắn. Không phải một cô gái hoàn hảo mà là một cô gái xinh xắn. Cô biết Laura Hutton chứ? Bà ấy có một khe hở trên hàm răng cửa, Elizabeth Taylor có một vết sẹo nhỏ trên trán”.

Đoạn, ông dừng lại và đưa cho tôi cái gương, tiếp lời: ”Tôi từng tự hỏi tại sao những người phụ nữ nổi tiếng lại có khiếm khuyết và tôi cũng tự tìm ra câu trả lời cho mình. Chính sự không hoàn hảo đó, cái có thể xem như là điểm thua kém của họ lại khiến họ nổi bật hơn mà không hề lẫn lộn với người khác. Và cũng khiến ta nhớ đến cô ấy như một con người bằng xương bằng thịt vì "nhân bất thập toàn mà”! Đừng để ý đến những kẻ xuẩn ngốc chê cười gương mặt cô. Cô dễ thương, xinh xắn vì cô là chính cô. Vẻ đẹp thật sự toả sáng từ bên trong con người cô. Hãy tin lời tôi!“.

Tôi nhìn vào gương. Những lời nói của vị bác sĩ vang mãi bên tai.

Nhiều năm sau đó, tôi trở thành một phụ nữ nổi tiếng rất được mến mộ về diễn thuyết và hùng biện trước hàng trăm người. Tôi biết mình là ai. Khi tôi thay đổi cách nhìn nhận tích cực với chính mình, những người khác cũng buộc phải thay đổi cách nhìn nhận tôi.

Vị bác sĩ không xóa vết sẹo trên mặt tôi. Ông đã xoá đi vết sẹo mặc cảm tư ti trong tâm hồn một cô gái.]

Trước khi mà bạn nói, hãy lắng nghe
Trước khi bạn viết, hãy nghĩ suy
Trước khi tiêu pha, hãy kiếm được tiền trước đã

Trước khi đầu tư, hãy tìm hiểu
Trước khi chỉ trích, hãy chờ đợi

Trước khi cầu xin, hãy tha thứ
Trước khi từ bỏ, hãy thử cố
Trước khi về hưu, hãy dành dụm
Trước khi chết, hãy học biết cách cho đi





Chữ ký của nhokkho_dangyeu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhokkho_dangyeu
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 44
Join date : 25/10/2009
Age : 22
Đến từ : ngôi nhà a2

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Feb 25, 2011 9:38 am

5cm 1s

Vận tốc rơi của một giọt nước mắt là bao nhiêu? Vận tốc để yêu một người là bao nhiêu? Và phải mất bao lâu để có thể hết yêu một người?
Một ngày Hà Nội lênh láng trong nước mưa, nước cống dềnh lên nhuộm con đường nhựa lúc nâu lúc đen xì. Chiếc xe máy của tôi không thoát khỏi số phận ngâm mình trong mưa phố và “bất đắc kì tử chết máy giữa đường”. Vậy là tôi ì ạch như đang dắt một chú bò về xóm trên những cánh ruộng ru mình trong làn nước. Luồn lách mãi tôi tìm về được ngõ nhỏ, nước sâu hoắm lăn tròn theo từng vệt bánh xe nặng nề, mệt mỏi như chính tâm trạng tôi lúc này. Uớt sũng, mỏi nhừ. Tôi sẽ tắm, sẽ ăn, sẽ ngủ, và sẽ chỉ chui rúc trong nhà xem ảnh thiên hạ chụp lụt cho qua những ngày mưa thê thảm. Tôi ghét mưa - những cơn mưa ngập ngụa, dầm dề và nặng nề thế này càng làm tôi khó chịu đến nỗi có thể nối cáu lên và văng tục bất cứ lúc nào.

Tôi gặp em trong hoàn cảnh ấy.

Em nhỏ xíu, mặt trẻ non, em như con mèo con bị mắc mưa chui rúc trong một mái hiên tạm bợ nhưng không tránh được ướt . Hai bên mai dài ôm lấy gò má bợt ra vì lạnh, chốc chốc lại có những giọt nhỏ li ti rơi xuống khuấy động những vòng tròn cợt nhả trong làn nước đục ngầu, tôi đã tự hỏi “em đang khóc hay nước mưa không lưu luyến gò má lạnh đang rơi?”. Thật ngạc nhiên, lúc này tôi không còn vội vàng với bình nóng lạnh chưa đầy nước ấm trong nhà tắm, chăn êm hay những gói mì úp nóng hổi. Em nhợt nhạt và lơ đãng nhìn mọi thứ như một con mèo không bao giờ nhận ra bóng mình trong gương, còn tôi là người chủ nhà tự nhiên không nổi cáu, chỉ kiên nhẫn khẽ run mình trong nước mưa chờ đợi…Bỗng chuông điện thoại của tôi vô duyên vang lên vô tình đánh thức em tỉnh lại. Em vội vã dắt chiếc xe đạp đang vẫn bị nước nghiến chặt sang một bên, khẽ cúi đầu như một lời xin lỗi thiếu mất âm thanh. Tôi dắt chiếc xe máy lên dốc thềm nhà với đủ những tạp âm, tiếng nước kêu bì bõm… nhưng không chứa bất kì hàm ý gì .Cánh cửa sách nặng nề kéo đóng lại, âm thanh rít tai, còn em - vẫn - chơ - vơ - ở - đó.

Có thể lúc đó tôi đã qua vô tâm, hoặc giả nếu biện minh, tôi chỉ muốn nói rằng tôi quá mệt. Trời mưa, và những vết sẹo lại cháy xót lên mỗi khi nước mưa rớt vào. Mọi cô gái đến, ở lại và đi qua đời tôi đều ôm mình với những cơn mưa buồn thảm.

Vào nhà, tôi tắm, tôi ăn mì, tôi online còn em vẫn lặng lẽ ngồi trong làn nước lặc lè trôi. Tôi kéo cửa, âm thanh inh tai lại làm em tỉnh giấc. Em quay ra nhìn tôi ngơ ngác như kẻ vô gia cư ngủ rông bị chủ nhà bắt được. Tôi chìa tay đưa cho em chiếc ô, không một âm thanh nào tồn tại. Em nắm lấy chiếc ô, cả thế giới quanh tôi vẫn lặng im.

Cho đến khi em hỏi:

- Anh có biết vận tốc rơi của nước mắt la bao nhiêu centimet một giây không?


%name
Tôi nhìn em khó hiểu:

- Anh chỉ biết vận tốc rơi của cánh hoa anh đào là năm centimet một giây thôi .

Cánh cửa kéo lại kêu inh tai.

Em ngồi lặng im. Những lời nhận xét đầu tiên về em bắt đầu vang lên trong não tôi, với tôi, em là một con bé 9X tự kỉ.

Trời ngừng mưa, nước rút, mọi thứ trở về thường nhật, một vài đồ gỗ trong nhà tôi bị mục, rau muống lên mười nghìn một mớ và trong một chiều man mác gió, em lại lặng lẽ đứng bập bềnh bên cánh cửa sắt thiếu dầu nhà tôi.

Em tươi tỉnh và nhẹ nhàng trong bộ đồng phục học sinh. Chiếc xe đạp im ắng nghiêng mình trên chân chống cạnh thềm, em nở nụ cười xinh như gió nhẹ của buổi chiều hiền lành hôm đó. Em đưa tôi chiếc ô kèm theo một lời cảm ơn thành tiếng. Tôi cầm, gật đầu như một câu “không có gì" thiếu mất âm thanh. Em vội vã hỏi ngăn tiếng nặng nề của chiếc cửa sắt chuẩn bị réo lên:

- Sao anh biết vận tốc rơi của cánh hoa anh đào là năm centimet một giây ?

Tôi nhún vai :

- Anh xem trong một bộ phim.

Tôi mở cửa, còn em lại càng vội vã.

- Em mời anh ăn kem để cảm ơn về chiếc ô nhé?

- Để hôm khác, hôm nay anh bận.

Nói rồi tôi vội vàng đóng cửa. Tôi không muốn đụng vào một con bé 9x tự kỷ.

Tôi quên lời tôi nói còn em nhớ lời mời của em. Vào một sáng trời quang, nắng hây hây thơm mùi ấm áp, em chờ tôi, em bước ra từ cửa sắt, cánh cửa đã được bôi dầu không kêu đinh tai nữa. Em như một con mèo rình mồi chỉ chờ tôi xuất hiện và chộp lấy. Em không e dè, sợ hãi, em leo lên xe, vòng tay qua eo tôi, dựa đầu vào vai tôi đều đều như buồn ngủ. Tôi khẽ lắc đầu nghĩ lại sự e thẹn như cánh quỳnh của em hai lần gặp trước. Tôi kệ em và em kệ tôi nghĩ gì.

Em ăn kem, em thao thao nói như một bé mèo òm tỏi đòi mẹ. Tôi nghe, lúc đầu hơi phiền nhưng khi em im lặng tôi lại thấy thế giới chìm vào tẻ nhạt. Rồi em lại nói những chủ đề không đầu không cuối, không mở không kết và tôi thấy thế giới lại rộn ràng với những màu sắc linh tinh, lộn xộn mà rực rỡ.

Em đứng trước cửa nhà tôi nhiều hơn, một vài lần tôi đưa em đi ăn, một vài lần tôi nói bận để em lặng lẽ về. Một vài lần tôi có quá nhiều việc nên ghét sự nheo nhéo đau đầu của em, một vài lần tôi nhớ giọng em khi thế giới trong tôi như sợi giây chão căng ra đầy những tẻ nhạt. Tôi không hỏi em là ai, không hỏi em từ đâu đến, cũng không hỏi sao hôm đó em đứng lặng trước cửa nhà tôi, càng không bao giờ hỏi giọt nước nhỏ từ mặt em lăn xuống và chôn mình vào dòng lênh láng đục ngầu kia rốt cuộc là thứ gì. Em không tự trả lời, không hỏi lại tôi, chỉ giải thích hôm đó nước ngập quá cao, em không đủ sức ngăn dòng cản của nước để dắt xe đạp về nhà nên tự chọn một mái hiên ngồi nghỉ. Em lặng một lúc, nhìn bâng quơ rồi nói :

- Và em đã gặp anh!

Lại một ngày mưa khác, em chờ tôi trước cửa nhà. Tôi đi làm về giữa trời mưa bay rơm rớm mắt, tôi nhìn thấy dưới tà áo mưa lấp phất trong gió một cặp tình nhân trên chiếc SH sáng loáng thấp thoáng khuôn mặt cô bạn gái cũ. Thất vọng, buồn phiền, tôi nổi cáu, tôi bảo em về, đừng đến làm phiền tôi nữa, tôi mệt mỏi lắm rồi. Em chững lại trước thái độ của tôi, nhẹ nhàng như hôm đầu tôi gặp. Em khẽ hỏi: “Tại sao?”. Tôi gắt gỏng nói là tôi thấy em quá đỗi phiền phức. Rồi em nói…

- Em yêu anh!

Tôi gạt phắt đi, tôi hỏi tại sao, em nói em không thể lí giải, em không biết. Có thể vì tôi dịu dàng đưa em chiếc ô, có thể vì tôi trả lời câu hỏi “nhảm nhí” của em hoặc có thể là vì tôi đơn thuần nghe em “lảm nhảm”. Nhưng có quan trọng đâu, yêu chỉ là yêu thôi.

Tôi nói em đang tự huyễn hoặc mình về tôi, rằng em thật nhố nhăng, rằng những thứ nhảm nhí đó không làm nên tình yêu, rằng em chỉ là một con bé với những mộng tưởng om xòm, một bé xì tin 9x bị ám ảnh bởi tình yêu sét đánh và chẳng có lý do gì - để không - vì - lí - do - gì mà yêu một người.

Em vẫn nhẹ nhàng hỏi, giọng chìm bẵng đi trong rừng âm thanh gắt gỏng, đùng đoàng của tôi, như giọt nước trên mặt em tan hư vô trong dòng ngập ngụa:

- Anh có tình cảm với em không?

Tôi im lặng. Có thể tôi có, có thể tôi vô tâm hoặc giả nếu được biện minh, tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã quá mệt mỏi và thiếu tin tưởng vào tình yêu, nhất là với một cô nhóc choai choai, không xuất xứ, không gắn bó thời gian, không ràng buộc. Những người yêu cũ của tôi chín chắn, có qui tắc, nghiêm túc và quen với tôi một thời gian lâu dài trước khi nói lời yêu kì diệu. Nhưng rồi cũng vì lí do này, lý do khác lại chia tay huống hồ em chỉ là một con bé không suy nghĩ, đến đi thất thường như những con mèo không kìm kẹp, như những cơn mưa không qui tắc thoắt đổ, thoắt tạnh để lại trời oi.

Nhưng… sao tôi lại không thể nói được cái từ “không” vỏn vẹn năm kí tự.

Tôi im lặng.

Em chờ đợi.

Tôi im lăng ….

Em chờ đợi

….
Và em nói:

- Anh sẽ cho em đĩa phim “ 5cm 1 giây” chứ? Khi đó em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh!

Tôi thấy thế giới yên ắng hơn. Em cầm chiếc đĩa ra về. Hôm đó trời mưa. Mưa rồi lại tạnh, đường khô, lá khô, những mái nhà khô như mưa chưa từng xuất hiện trên sa mạc. Đột nhiên tôi thấy…

Thế giới quanh tôi bớt ồn ã một cách khó chịu… nó… hoàn toàn yên lặng…

1 ngày trôi, 2 ngày trôi em không tìm đến.

1 tuần trôi, 2 tuần trôi, em không đến.

Rồi 1 tháng,

Rồi vào đông, mùa khô, mưa ngừng rơi. Tôi thôi không đếm thời gian nhưng không thể quen được với sự im lặng vốn có trong cuộc đời mình.

Mưa ngừng rơi không có nghĩa là mưa không rơi. Sa mạc khô cằn mãi không có nghĩa là sa mạc mãi mãi khô cằn.

..........................................

%name

Vào một ngày mưa, tôi không kìm được nỗi nhớ để tìm đến nhà anh. Tôi 17 tuổi, đắm chìm trong những cảm xúc được khuếch đại của tuổi dậy thì. Những nỗi đau, những ước vọng, ảo tưởng rỗng nát phềnh tướng lên. Nhưng tình cảm tôi dành cho anh thì không như vậy. Chả có lý do gì để một con bé mới lớn không thể yêu thật lòng, và chả có lý do gì bắt tình yêu là thứ bất qui tắc thành một khuôn mẫu trả lời cho câu hỏi “tại sao” ?

Tôi chờ anh trong khi cơn mưa nhuộm người tôi ướt sũng. Nước chảy lênh láng thành từng giọt trên gò má và khi thấy anh… nước mắt tôi cũng nhẹ chảy trộn với nước mưa.

Anh ngạc nhiên, nhẹ đỗ xe bước xuống . Anh đưa bàn tay sũng nước lau khuôn mặt ướt nhẹp của tôi, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi, anh hỏi câu hỏi đầu tiên!

- Là nước mưa hay nước mắt?

Tôi bỡ ngỡ trước câu hỏi đơn thuần, còn anh yên lặng khẽ run mình trong mưa chờ đợi.

Tôi chìa đĩa gửi trả anh. Đó là một bộ phim hoạt hình bằng tiếng Nhật nên tôi xem không hiểu. Anh đẩy lại đĩa về phía tôi rồi đèo tôi về. Tôi vẫn ôm qua eo anh thiu thiu như một chú mèo buồn ngủ. Tôi nghĩ rằng, chắc anh sẽ nghĩ tôi dai dẳng, hư hỏng, dễ dãi, một con bé xì - tin dạn dĩ tầm thường. Nhưng tôi kệ anh và anh kệ tôi nghĩ gì.

Tối hôm đó anh hỏi thêm tôi hai câu hỏi nữa, là tên và số điện thoại rồi ra về không nói gì thêm.

Vào một tối muộn, anh gọi điện đến, bảo tôi bật đĩa, khi nào anh bảo tôi ấn play thì bắt đầu. Tôi khó hiểu nhưng vẫn luống cuống làm theo. Anh đếm đến ba, tôi ấn cho phim chạy và từ đầu dây bên kia, anh bắt đầu dịch. Nó khớp hoàn hảo với từng giây nhân vật trong phim nói, khớp hoàn hảo với nội dung phim. Nắm chặt ông nghe tôi bất giác nhìn quanh phòng, anh không ở đây vậy làm sao anh có thể? Tôi hỏi, anh vẫn chỉ đều đều dịch… Rôi tôi thấy loáng thoáng trong điện thoại những âm thanh khác đang chìm trong giọng nói ngọt ngào của anh. Nó là thứ tiếng Nhật được phát ra từ một chiếc tivi giống hệt lời thoại của bộ phim tôi đang xem… Anh đang cùng tôi xem phim, dịch cho tôi qua một chiếc điện thoại. Anh vẫn chỉ đứng bên lề cuộc sống của tôi và chỉ cho tôi đứng bên lề của sống của anh. Tôi hiểu ra điều ấy và khi cánh hoa đào đầu tiên trong phim bắt đầu rụng cũng là lúc nước mắt của tôi bắt đầu rơi. Khi cánh hoa đào đó chạm đất la khi nước mắt của tôi rơi nhẹ xuống sàn nhà . Giọng anh nhẹ nhàng, trầm ấm hơn khi dịch cho tôi lời của nhân vật nữ nói với nhân vật nam:

- Anh biết không? Vận tốc rơi của cánh hoa anh đào là 5cm một giây đấy.

Còn tôi quay ra trả lời câu hỏi đầu tiên và cũng là câu nói đầu tiên khi tôi gặp anh mà giọng nghẹn lại:

- Anh biết không? Vận tốc rơi của nước mắt là 5cm một giây đấy.

Anh bỗng im lặng không nói, còn tôi im lặng không giục, tôi và anh để thứ âm thanh trong ti vi miết mải trôi đi trong một thời gian dài. Nhưng rốt cuộc tôi và anh cũng đã “cùng nhau” xem được hết bộ phim dù theo một cách thật khác.


Rồi một ngày mở lại phim, tôi phát hiện ra nước mắt của tôi thôi không khớp với vận tốc 5cm 1 giây nữa .


Một vĩ nhân đã từng nói “Đời vốn không buộc mình vào qui tắc nào cả. Đơn giản chỉ là bản năng và sự dũng cảm”.
Chưa bước vào cuộc sống của nhau không có nghĩa là sẽ không bước vào.
Ai biết được vận tốc để có thể yêu một người là bao nhiêu cm một giây?
Và ai biết được, cần bao lâu để có thể hết yêu một người!
Chỉ là hãy cứ bước đi, cho đến khi bản thân thấy mình nên dừng lại .
Just going!








Chữ ký của nhokkho_dangyeu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
betao
thành viên lớp
thành viên lớp


Tổng số bài gửi : 126
Join date : 01/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Mar 04, 2011 12:59 pm

sax! đọc hit' nhiêu đây chek cũng bị bịnh wa"
dạo này thấy nhiu` ngừ rãnh ghê gum"
(hok khờ đừng chửi táo nhen,hjhj)





Chữ ký của betao
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Today at 11:27 am






Chữ ký của Sponsored content
Về Đầu Trang Go down
 

Hạt giống tâm hồn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VÌ MỘT TẬP THỂ VỮNG MẠNH VÀ PHÁT TRIỂN :: thông tin từ BAN QUẢN LÍ :: THÔNG ĐIỆP YÊU THƯƠNG-
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog