IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
  • Trường ai hok biết
phale_gk (710)
minie mouse (498)
pE"pj_missyou (489)
ca^u.ut'L-¶-¶-¶ (369)
N.a2 (346)
Admin (315)
kisu (314)
Phale_langtu (231)
¶-¶oan§TuBuon§Bin¶-¶07 (206)
lelui (167)
Chào mừng bạn đến với A2 prồ

Share | 
 

 hoa hong xu khac_phan 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 

hhxk
  12345678910
  12345678910
Xem kết quả
Tác giảThông điệp
comaytim
thành viên lớp
thành viên lớp


Nữ Tổng số bài gửi : 5
Join date : 16/10/2009
Age : 21
Đến từ : a2

Bài gửiTiêu đề: hoa hong xu khac_phan 2   Fri Jan 15, 2010 4:23 pm

Chỉ đến khi tờ báo tường tháng đó sắp ra mà chẳng thấy tôi gởi bài như mọi lần, Ngữ mới ngạc nhiên. Nó lân la lại gần tôi, hỏi:
- Mày đã sáng tác được bài nào chưa?
Tôi mím môi:
- Chưa.
Ngữ trố mắt:
- Ủa, sao lâu vậy? Mấy hôm nay tao thấy mày "đau khổ" lắm mà. Đau khổ bao giờ cũng là chất liệu của văn chương. Nó tạo nên...
Tôi cay cú ngắt ngang lý thuyết giảng của Ngữ:
- Nhưng mà tao đau khổ vì chuyện khác.
- Chuyện gì?
Tôi nói, giọng ganh tị:
- Chuyện mày giành mày thương hết mấy đứa sáng láng, mày chừa lại cái "cột nhà cháy" mày bắt tao thương...
Ngữ cười hì hì:
- Trời ơi, thương chơi chớ có phải thương thiệt đâu mà mày so bì!
Tôi quạu quọ:
- Thương chơi tao cũng không thương nổi. Tao nghe lời mày, tối nằm ráng tưởng tượng nước da nhỏ Hồng trắng tinh như tờ giấy...
Ngữ cắt ngang lời tôi, giọng nén cười:
- Mày thấy nó có giống tờ giấy không?
Tôi giận dỗi:
- Có. Giống hệt tờ giấy... các-bon.
Trong khi tôi mặt nhăn mày nhó thì Ngữ ôm bụng cười bò. Lát sau, nó quệt nước mắt, chậm rãi nói:
- Vấn đề không phải ở chỗ con Hồng "chà-và". Đẹp xấu không đóng vai trò gì ở đây. Trái lại, tình yêu càng "ngang trái", càng "khập khiễng" càng sinh ra lắm tứ thơ. Tất cả chỉ do mày thôi. Tự cổ chí kim, không một nhà văn, nhà thơ lớn nào lại leo lên giường nằm trùm mền tìm cảm hứng. Cảm hứng sáng tác nằm chỗ khác. Nó nằm ở ngoài thiên nhiên. Mày phải đi ra sau vườn, đi ra ngồi ngoài bờ ao, mắt ngắm cỏ cây, tai nghe chim hót, ban ngày đợi chiều xuống, buổi tối đợi trăng lên. Lúc ấy, nghĩ về em Hồng mày sẽ thấy nước da em không còn giống giấy các-bon nữa mà giống giấy pơ-luya chính hiệu, mày sẽ nhớ em da diết, rồi tứ thơ tự dưng cuồn cuộn đổ về như thác lũ, muốn ngăn cản cũng không được. Rồi mày sẽ viết ra, rồi tao sẽ đăng lên báo tường của lớp. Rồi cứ theo cái đà đó, chẳng mấy chốc mày sẽ trở thành một nhà thơ nổi tiếng không kém gì Nguyễn Du.
Ngữ nói tràng giang đại hải. Nói xong, nó cười toe. Trong khi đó, tôi đực mặt ra nghe những lời ngọt như mía lùi của nó. Tôi không biết tôi có bắt chước Nguyễn Du được tí ti ông cụ nào không, chứ khi khuyên tôi rõ ràng thằng Ngữ bắt chước y hệt cái giọng của Nguyễn Bỉnh Khiêm vịnh cảnh nhàn "thu ăn măng trúc, đông ăn giá, xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao". Nó còn xúi tôi noi gương lối sống của các cụ ngày xưa, kiểu như "khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên". Tôi nghe nó nói, trong bụng nửa tin nửa ngờ, cứ nghi nó chơi xỏ tôi. Chỉ khi nghe đến những câu cuối cùng, tôi mới thôi ngờ vực. Ngữ hứa hẹn sẽ đăng bài của tôi khiến tôi mừng rơn. Lòng tôi bỗng chốc quên hết giận hờn.
Tôi nhìn Ngữ, bâng khuâng hỏi:
- Ngày mai tao sẽ đi.
- Đi đâu?
Tôi tặc lưỡi:
- Thì như mày nói đó. Tao đi ra... sau vườn.
Ngữ gật gù:
- Ừ, mày đi đi. Đó là vương quốc của các nhà thơ. Nguyễn Du trước đây cũng từng ra sau vườn ngồi viết truyện Kiều. Nguyễn Bính cũng vậy. Không ngồi hàng buổi sau vườn, sức mấy ông viết được câu thơ "Hoa chanh nở giữa vườn chanh, thầy u mình với chúng mình chân quê...". Nếu nằm trùm mền trên giường như mày làm sao ông biết được hoa chanh nở giữa vườn chanh. Ông sẽ tưởng hoa chanh nở giữa vườn ổi ấy chứ!
Ngữ bắt đầu bông phèng. Nhưng tôi không cười. Tôi đang nghĩ một cách nghiêm túc đến con đường sáng tác của tôi. Tôi sẽ làm theo lời mách nước của Ngữ.
Buổi chiều, tôi lò dò ra vườn. Vườn nhà Nghị chẳng có cây chanh nào để tôi có thể tưởng tượng mình là Nguyễn Bính. Vườn nó chỉ trồng toàn xoài và mận. Tôi nghển cổ nhìn lên tán lá rậm rạp, xem thử có tứ thơ nào nằm trên đó không. Nhưng tôi chẳng thấy gì, ngoài những trái xoài xanh treo lủng lẳng. Tôi ngắm nghía mấy trái xoài một hồi, chẳng có một ý thơ hay ho nào nảy ra trong đầu, chỉ có nước miếng ứa ra đầy miệng. Đã mấy lần tôi muốn dẹp quách chuyện văn chương thơ thẩn để bám cây trèo lên hái xoài xuống chấm nước mắm đường ăn chơi. Nhưng cuối cùng tôi dằn lòng được. Chiều nay tôi bấm bụng đi tới đi lui muốn rụng cẳng trong vườn đâu phải để cho cái "năng khiếu ăn uống" nó đè bẹp cái "năng khiếu văn nghệ" vừa mới nhú mầm trong tôi. Hơn nữa, thằng Ngữ mà biết được, nó sẽ chẳng thèm hướng dẫn tôi làm thơ viết văn nữa. Nó sẽ không thèm đăng bài của tôi. Nó sẽ bảo tôi đi mở... quán cơm bình dân. Lúc đó, tôi chỉ có nước độn thổ.
Để khỏi bị những trái xoài kia quyến rũ, phần khác do ngước lâu mỏi cổ, tôi cúi nhìn xuống đất. Tôi hy vọng nếu không tìm thấy những tứ thơ ở trên cao thì tôi có thể tìm thấy chúng nấp đâu đó trong những bụi cỏ. Tôi đi loanh quanh trong vườn. Tôi sục sạo tận các hàng rào.
Tôi đá chân vào các bụi cỏ. Nhưng chẳng có tứ thơ nào nấp trong đó. Chỉ có châu chấu cào cào ở trỏng, chúng bay ra từng đàn.





Chữ ký của comaytim
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

hoa hong xu khac_phan 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» NI CÔ DIỆU THIỆN - Ái Hoa
» Siro hoa hồng
» MỘT BUỔI SỚM MÙA ĐÔNG
» Hồng Lâu Mộng - Lệ Thuỷ
» Bầu hấp đậu hủ
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VÌ MỘT TẬP THỂ VỮNG MẠNH VÀ PHÁT TRIỂN :: thông tin từ BAN QUẢN LÍ :: THÔNG ĐIỆP YÊU THƯƠNG-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog