IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
  • Trường ai hok biết
phale_gk (710)
minie mouse (498)
pE"pj_missyou (489)
ca^u.ut'L-¶-¶-¶ (369)
N.a2 (346)
Admin (315)
kisu (314)
Phale_langtu (231)
¶-¶oan§TuBuon§Bin¶-¶07 (206)
lelui (167)
Chào mừng bạn đến với A2 prồ

Share | 
 

 Ký ức...kỷ niệm...và nỗi nhớ ...!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
phale_gk
Hiệu trưởng
Hiệu trưởng


Nam Tổng số bài gửi : 710
Join date : 10/10/2009
Age : 22
Đến từ : ...THIÊN ĐƯỜNG CHỈ CÓ A VÀ E....

Bài gửiTiêu đề: Ký ức...kỷ niệm...và nỗi nhớ ...!   Fri Nov 06, 2009 4:45 pm

Nhìn sang trái, nhìn sang phải, mọi người đều xa lạ, tôi muốn mon men nói vài chuyện với những người xung quanh nhưng dường như họ đã quá oãi với không khí nóng bức của Sài Gòn nên mọi người đều say sưa đánh giấc. Tôi đành lòng lấy phone tai ra nghe nhạc và mong cho nhanh nhanh tới Cần Thơ.

Về tới phà Hậu Giang tôi nóng lòng quá không còn ngồi yên trong xe được, tôi vội xuống đi bộ luôn cho nhanh (kẹt xe). Mặc quần sort, mang giầy pa ta, quẩy ba lô nhìn cũng “sốc hàng” lắm. Tôi đúng trước mũi phà nhìn về Cần Thơ mà trong lòng tôi đang nôn nao một cái gì tôi không rỏ nữa, về nhà ư? Không phải. gặp bạn bè ư? Không phải, tôi cũng ko biết tại sao mình lại có cảm giác nôn nao thế này nữa. Về tới căn nhà nhỏ nhỏ xinh xinh vừa mới “update” của mình tôi muốn la hét lên thật to “th…o…ả…i m…á…i…. quá”.

Tôi phải thừa nhận với mọi người, với cả thế giới này rằng con người tôi sở hữu một trái tim, một lối sống tình cảm sâu sắc. Tối ngày 1/3 tôi có hẹn với “Tám 7 màu” đi uống café. Đã rất lâu rồi chưa có một người con gái nào ngồi sau xe của tôi kể từ ngày tôi rời khỏi Cần Thơ. Bỗng dưng hôm nay tôi có một cảm giác vừa lạ, vừa quen. Sau khi uống café tôi rủ Tám đi dạo một vòng TP Cần Thơ. Tôi không biết là vô tình hay ông trời cố ý trêu tôi. Một người con gái đang ngồi sau xe của tôi làm sống dậy trong tôi bao nhiêu là ký ức. Tôi nhớ về người ấy… nhiều lắm. Tôi chạy một vòng quanh công viên (gần bar Xe Lôi) ký ức lại trở về, tôi nói nhỏ với Tám: “cái ghế đó lúc trước tao và Nhung hay ngồi nghe nhạc đó Tám”. Tám tỏ vẻ bực bội “mầy điên rồi…!”. Tôi nhúng vay một cái, hít một hơi thật sâu, thở thật dày: “chắc là vậy” Khi đọc bài blog này tôi thật lòng xin lỗi Tám.

Tôi lại vòng xe lên đường Trần Ngọc Quế, đến trường RV Mekong, tôi lại nhớ hình bóng của một cô bé cuối giờ làm, đi học thêm anh văn về, tôi chạy lại đón đi ăn. Khi tới Shop thời trang Đang Châu tôi giả bộ hỏi Tám: “có mua đồ ở đây chưa?” nhưng thật lòng tôi nhớ lắm cài ngày tôi cùng cô ấy đi mua đồ. Tôi còn giới thiệu với tám rằng đi thẳng vào trong đường đó có một quán bán rau câu dừa rất ngon, lúc trước tụi tao hay ăn ở đó lắm. Tôi không hiểu tại sao, ko biết như thế nào bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ký ức lại về với tôi, nào quán cơm 53, rồi đến quán nem nướng Thanh Vân, hình bóng của cô ấy dường như đang hiện trước mặt tôi, trước xe của tôi vậy.

Khi đang ngang qua Công viên Lưu Hữu Phước, cái ghế đá công viên ngày nào tôi và cô ấy ngồi tâm sự cuối ngày làm việc, giờ này vẫn còn đó, nhưng ko còn những tiếng thở dài của tôi, nhưng tiếng cười của cô ấy nữa, không còn cái nũng nịu ngày nào, khi cô ấy thỏ thẻ bên tôi “về đi, bảy giờ rưỡi rồi k…ì…a”. Tim tôi bỗng dưng co thắt lại làm cho tôi có cảm giác nhói đau như ai đó đâm vào vậy.

Còn nhiều nhiều lắm nhưng tôi nghĩ thế là vừa rồi, cái gì mà quá thì cũng ko tốt. Tôi hiểu và chia sẻ với cô ấy những hành động và những việc cô ấy đang làm. Chúng ta thường hay nói với nhau rằng ai cũng có số cả, có lẽ số của tôi được ông trời định truớc là như thế. Tôi, Các bạn. Và chúng ta hãy cùng nghĩ là như thế nhé.





Chữ ký của phale_gk
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ngoinhaa2.forumn.org
 

Ký ức...kỷ niệm...và nỗi nhớ ...!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VÌ MỘT TẬP THỂ VỮNG MẠNH VÀ PHÁT TRIỂN :: THAY LỜI MUỐN NÓI-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs