IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
  • Trường ai hok biết
phale_gk (710)
minie mouse (498)
pE"pj_missyou (489)
ca^u.ut'L-¶-¶-¶ (369)
N.a2 (346)
Admin (315)
kisu (314)
Phale_langtu (231)
¶-¶oan§TuBuon§Bin¶-¶07 (206)
lelui (166)
Chào mừng bạn đến với A2 prồ

Share | 
 

 Những tình cảm mẹ con

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
N.a2
lớp trưởng
lớp trưởng
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 346
Join date : 05/10/2009
Age : 23
Đến từ : HOài Hương

Bài gửiTiêu đề: Những tình cảm mẹ con   Wed Nov 04, 2009 4:28 am

1. Lòng mẹ bao dung


Thời thơ ấu
Khi vừa tròn 1 tuổi, mẹ tập cho bạn ăn, tắm rửa cho bạn. Đáp lại, những lúc trái gió trở trời, bạn ra rả khóc thâu đêm.

Bạn được 2 tuổi, mẹ dạy bạn những bước đi chập chững. Để cảm ơn mẹ, bạn lon ton chạy lại mỗi khi nghe tiếng mẹ gọi.

Khi bạn lên 3, mẹ làm cho bạn những món ăn đầu tiên theo ý của bạn. Đáp lại, sau khi ăn xong bạn quẳng chiếc đĩa đựng đồ ăn xuống sàn nhà.

Lúc 4 tuổi, nhận từ tay mẹ những cây bút chì đầu tiên, bạn đã dùng chúng để bôi vẽ đầy tường phòng khách.

Lên 5, bạn không ngần ngại mặc bộ đồ đẹp nhất mà mẹ đã thức suốt mấy đêm may cho mình nhảy xuống vũng bùn trước cửa nhà.
6 tuổi, được mẹ dắt tới trường, bạn lại giãy giụa và gào khóc “Ứ ừ, con không thích đi học đâu!”

Năm bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một trái banh. Để cảm ơn bà, bạn đã sút thủng … cửa kính nhà hàng xóm. Mẹ bạn phải xin lỗi chủ nhà, thay đền cửa mới.

8 tuổi, mẹ mua cho bạn những cây kem mút và bạn đã để nước kem nhỏ từng giọt lên đùi, dơ cả những bộ đồ đẹp nhất.

Bạn lên 9, mẹ lấy hết khoản tiền tiết kiệm còm cõi mà bà chắt chiu từ thời con gái để mua cho bạn một cây đàn dương cầm. Đáp lại, bạn để cây đàn đứng im lìm trong góc phòng khách, không đụng đến nó.

Lúc niên thiếu
Năm bạn lên 10, mẹ bỏ thời giờ đưa bạn đi tập thể dục thẩm mỹ, tập võ, đi sinh nhật bạn bè. Đáp lại, bạn nhảy ra khỏi xe bỏ đi không thèm ngoái cổ lại khi mẹ làm phật ý.

12 tuổi, đáp lại sự cấm cản của mẹ không cho bạn xem một chương trình TV dành cho người lớn, bạn dọa bỏ nhà đi bụi đời.

Lúc 14 tuổi, mẹ cho bạn tiền đi nghỉ hè xa lần đầu tiên trong đời. Đáp lại tấm lòng của bà, suốt 3 tháng bạn chẳng buồn viết lấy một chữ gởi mẹ.

Khi 15 tuổi, mẹ mong được ôm con vào lòng mỗi khi lê bước về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc. Bạn trả ơn bằng cách lẩn vào buồng riêng của mình và khóa chặt cửa, không thèm hỏi thăm công việc và sức khỏe của mẹ.

Khi trưởng thành
18 tuổi, trong lúc những giọt nước mắt sung sướng của mẹ ướt đẫm một góc gối vì biết tin con tốt nghiệp trung học, bạn đang say túy lúy trong bữa tiệc thâu đêm đầu tiên trong đời.

Năm bạn 19 tuổi, bịn rịn tiễn con ra ga lên thành phố học đại học, mẹ bạn vòng tay ôm lấy đứa con mà bà đã rứt ruột đẻ ra nay sắp bước vào đời. Đáp lại, bạn ngượng ngùng đẩy mẹ ra vì sợ quê trước mặt lũ bạn.

20 tuổi, mẹ nhờ bạn ghé thăm một ông chú họ xa đang sống gần thành phố nơi bạn học. Bạn trả lời: “Đó đâu phải là việc của con!”
Khi bạn 21 tuổi, đáp lại những lời gợi ý rụt rè của mẹ về nghề nghiệp tương lai, bạn sẵng giọng: “Con không muốn giống như mẹ”.

22 tuổi, trong ngày bạn nhận bằng cử nhân, mẹ bạn giơ bàn tay chai sần quẹt ngang đôi dòng lệ hạnh phúc lăn dài trên gò má nhăn nheo, vừa gật đầu rối rít khi nghe bạn thì thào bên tai bà: “Mẹ cho con tiền đi du lịch châu Âu nhé”.

Năm bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn một căn hộ nhỏ ở thành phố, gần công ty bạn đang làm việc. Để trả ơn, bạn bĩu môi với bạn bè chê bai nó trông thật xấu xí, không xứng với bạn.

Năm bạn 25 tuổi, mẹ ướm hỏi chuyện chồng con của bạn ra sao, bạn đã yêu ai chưa. Đáp lại bạn chỉ làu bàu: “Thôi, mẹ đứng xía vào chuyện của con”.

Một năm nữa trôi qua. Sau đám cưới, hai vợ chồng bạn biến đi hưởng tuần trăng mật ở một thành phố cách nơi bạn ở nửa vòng trái đất mà chi phí đó là do mẹ bạn đài thọ, không một lời từ biệt mẹ.

Khi bạn đã ngoài 30, mẹ khắc khoải lo sao mãi bạn vẫn chưa sanh con, bạn đáp gọn lỏn: “Thời buổi bây giờ đâu giống như ngày xưa”.

Ở tuổi trung niên
40 tuổi, một ngày nọ mẹ gọi điện kêu bạn về quê dự đám tang bà dì, bạn trả lời: “Con bận lắm, không về được”.

Tới khi bạn 50 tuổi, mẹ bạn đã gần đất xa trời. Bà bị bệnh nằm liệt giường. Để đền đáp công lao dưỡng dục hơn nửa thế kỷ của mẹ, bạn than thở với hàng xóm láng giềng, bạn bè về những gánh nặng mà con cái phải chịu khi cha mẹ về già.

Và rồi một ngày kia, mẹ bạn lặng lẽ ra đi. Bạn ở lại với khoảng trống trong tâm hồn và những nỗi day dứt trong tim về những gì bạn đã dành cho mẹ.


Nguồn: songdep



2. "Tại sao mẹ yêu con?"


Mẹ yêu con vì con là một đứa trẻ nghịch ngợm, mẹ soi trong đó và bắt gặp tuổi thơ mình.

Những chiều đi mẫu giáo về, khi mẹ úp mặt vào tóc con để hít hà cái mùi sữa thơm tho, mùi da thịt bụ bẫm, con hay ngây thơ hỏi mẹ : "Mẹ yêu Chíp xù hả. Tại sao mẹ yêu con ?".

Câu hỏi ngây thơ thế. Mẹ yêu con vì con là con của mẹ, vì mẹ là mẹ của con, vì con là tác phẩm của mẹ. Có phải chỉ đơn giản thế không nhỉ ?

Còn nhiều lý do nữa chứ, thật nhiều lý do để mẹ cứ phải tranh đấu tư tưởng mãi mới cho con đi học, phải tự nhủ một cách đao to búa lớn rằng "vì tương lai tươi đẹp của con cái", mẹ mới gửi Xù đi mẫu giáo được. Có con ở nhà, nghe con thỏ thẻ, được ngủ trưa cùng con, thấy bàn tay con nhỏ xíu đặt trên người mẹ, mẹ ấm áp làm sao, mê hoặc làm sao.

Mẹ yêu con vì con là một đứa trẻ nghịch ngợm, mẹ soi trong đó và bắt gặp tuổi thơ mình. Mẹ yêu con vì con tham ăn như ngày xưa của mẹ ấy, tham ăn một cách ngây thơ. Con tham ăn đó nhưng cũng rất thảo ăn, chưa bao giờ con quên giành phần cho chị. Hai mẹ con đi mua sắm cái gì, dù là một cái bánh nhỏ, con cũng nhắc mẹ "mua cho chị hai".

Bao nhiêu lần một ngày khi con ở nhà với mẹ, con phải úp mặt vào tường. Cái nhà khi con ở nhà luôn luôn như một bãi chiến trường, mẹ dọn không sao kịp, đôi khi mệt phát cáu. Nhưng khi áp tải con ra góc nhà, bắt con úp mặt vào tường rồi, mẹ quay đi lại tủm tỉm cười : con quen thuộc với cái tường y như mẹ hồi nhỏ. Cái tường nhà bà ngoại hồi xưa, nơi mẹ bị phạt, chi chít vết bẩn, vết bàn tay, đôi khi có cả vài cái hình người vẽ theo kiểu củ khoai cắm tăm (nếu mẹ kịp giấu trong người một cái bút chì) ... mẹ yêu con vì mẹ được soi mình trong đó. Nó làm mẹ vui và có thể quên hết sầu muộn, đắng cay.

Mẹ yêu con vì con hát dở nhưng hát to và hồn nhiên. Mẹ yêu con vì con thích trò chơi trốn tìm, cứ gọi đi tắm là mẹ lại thấy hai hột nhãn tròn xoe lén lút nhìn mẹ từ trong phòng tắm. Khi bị mẹ phát hiện, con cười như con thỏ trong phim "Hãy đợi đấy", tiếng cười giòn tan và trong veo ...

Mẹ yêu con vì những thứ kỳ quái và riêng biệt con tạo ra trong thế giới của con. Mẹ yêu con vì con chẳng bao giờ gọi mẹ là mẹ, mà lại gọi mẹ là a chao, rồi tự xưng là mần chao. Mẹ chẳng biết a chao là gì, có lần mẹ hỏi tại sao con lại gọi mẹ như thế, con chỉ cười bẽn lẽn rồi thỏ thẻ : "Yêu mẹ, thích gọi mẹ là a chao". Ừ, nếu là yêu mẹ, con gọi gì cũng được. Thế cho có thế giới riêng biệt của mẹ và con, con nhỉ.

Mẹ yêu con vì mẹ biết chiều nay, khi mẹ đến đón con, mẹ biết con đang bị úp mặt vào tường với vô số khuôn mặt mà mẹ đã quen thuộc khác. Và khi mẹ đến, con sẽ quay ra nhìn mẹ hớn hở, sẽ vui vẻ chào cô và đeo ba lô đi về với khuôn mặt vui tươi, như chưa hề bị phạt. Chị con hay đùa là con lạc quan trong mọi hoàn cảnh.

Mẹ yêu cảnh con tảng lờ đi ra xa xa vờ vịt chơi xích đu để trong này mẹ đứng nghe cô Vui kể tội con, gọi con là đông vật hoang dã và câu cuối cùng là "gớm, tôi sợ con bà, đúng là mẹ nào con nấy".

Con lấm lét và cố cười với mẹ khi mẹ quay ra chỉ chỉ tay vào mặt con lắc đầu. Và trái tim mẹ reo vui khi con bắt đầu câu chuyện của một ngày theo kiểu đánh trống lảng : "A chao ơi, hôm nay thằng Quang màu xanh đánh nhau với mần chao, mần chao khóc ...".

Con là vậy đấy, lớp con có hai thằng Quang, và con hồn nhiên đặt cho hai đứa những cái tên : thằng Quang màu xanh, thằng Quang màu vàng, hai cái tên ấy thay đổi liên tục theo màu áo chúng nó mặc. Đến bấy giờ mẹ vẫn chưa nhận ra đứa nào với đứa nào vì mỗi một hôm chúng nó đi học, quần áo lại một màu khác nhau. Mẹ chỉ thấy rằng những lúc đó, mẹ phì cười và cảm thấy yêu con vô bờ bến.

Mẹ yêu con thì còn nhiều lý do lắm, có những cái rất trọng đại và có những cái rất vớ vẩn. Có cần kể hết ra đây không nhỉ, hay chỉ cần biết có con và chị con, mẹ vui, mẹ hạnh phúc và có thể đi qua vạn nẻo đường.





Chữ ký của N.a2
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ngoinhaa2.forumn.org
 

Những tình cảm mẹ con

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VÌ MỘT TẬP THỂ VỮNG MẠNH VÀ PHÁT TRIỂN :: VĂN - SỬ - ĐỊA-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog